Sắc mặt Lục lão phu nhân u ám đến cực điểm.
Tính tình của tôn tử này, bà dẫu không hiểu hết thì cũng biết đôi phần. Suy đi nghĩ lại thật lâu, cuối cùng mới trầm giọng nói:
“Tiểu nha đầu họ Hoa đâu? Ngươi đưa nàng ra đây, ta thật muốn hỏi xem nàng có tình nguyện hay không.”
Vừa rồi trên đường đi đến, bà đã nghe loáng thoáng đôi chút. Trong phủ nhiều nha hoàn như vậy đều nhìn thấy, rõ ràng là tiểu nha đầu kia bị hắn cưỡng ép kéo tới.
Nghe đến đây, ánh mắt Lục Diễm lạnh lẽo đến run người, trầm giọng đáp:
“Ta đã nói rồi, giữa ta và nàng đã có phu thê chi thực. Nếu không cho nàng một danh phận, thì chẳng thể đối mặt với lương tâm. Nàng có bằng lòng hay không, không quan trọng. Chuyện đưa nàng vào Cần Vụ Viện, tổ mẫu thân thể không khoẻ, cần gì phải phí lời thêm nữa?”
Lục lão phu nhân chau mày, chỉ vào đứa cháu đích tôn mà xưa nay bà vẫn luôn coi trọng:
“Ngươi vẫn luôn trầm ổn, có chừng mực, từ nhỏ đến lớn chúng ta chưa từng nặng lời với ngươi lấy một câu. Nếu thật sự coi trọng nữ tử nhà lành, muốn nạp làm thiếp, ta còn có thể vì ngươi gõ trống khua chiêng, thu xếp cho chu toàn. Nhưng nàng lại là hậu nhân của ân nhân Lục gia chúng ta, ngươi không màng đến ý nguyện của người ta, cưỡng ép đưa người về phủ làm thiếp, coi rẻ quy củ thế tục, đến cả tổ huấn của tổ tông ngươi cũng dám vứt bỏ hay sao?”
Nữ nhân khác?
Lục Diễm hừ lạnh một tiếng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769720/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.