“Thuận tiện dạy nàng cưỡi ngựa.”
Hoa Thanh Nguyệt tự nhiên vui vẻ đồng ý, gật đầu liên tục, lời yêu mến cũng chẳng kìm được mà bật thốt: “Tử Nghiên đối với ta thật tốt.”
Lục Diễm nhìn nàng một hồi, chỉ tay vào ngực nàng, bỗng nhiên mở miệng: “Chỗ này của nàng, cũng nghĩ giống vậy sao?”
Nghe vậy, nàng hơi nhíu mày, cụp mắt nhìn nam tử đối diện.
“Tự nhiên là như vậy, Tử Nghiên không tin sao?”
Lục Diễm ngẩng mắt, ánh mắt giao nhau cùng nàng, qua một hồi lâu mới lên tiếng: “Đêm nay, chớ quên chuyện nàng đã hứa cùng ta.”
Nàng vừa ra cửa, Đào Hề đã đưa cho nàng một viên dược, cười nói: “Cô nương, mau ăn đi.”
Nàng không nói hai lời, liền cầm lấy nuốt vào miệng.
Đào Hề đảo mắt nhìn quanh, nhỏ giọng nói: “Cô nương, mấy viên thuốc này sắp dùng hết rồi, hay là để nô tỳ ra ngoài tìm thêm vài vị thảo dược phòng thân?”
Tâm tư của Hoa Thanh Nguyệt, Đào Hề tự nhiên hiểu rõ.
Cô nương nhà mình thể nhược sức yếu, không thể làm gì hơn, chỉ có thể nhắc nhở kịp thời để giữ cho thân thể không bị tổn hại. Về sau nếu muốn tái giá, cũng không bị ảnh hưởng gì.
“Không cần, lát nữa ta sẽ đến Chương phủ tìm Dung nương tử, tiện thể tìm Chương thái y mua thêm ít dược.”
Bên ngoài, lầu hai trà lâu ven đường.
Lục Hành và Hoàn Khiêm Chu đang đánh cờ, bốn phía yên tĩnh chỉ còn lại tiếng quân cờ va vào nhau thanh thúy nhẹ nhàng.
Chỉ là, ánh mắt Hoàn Khiêm Chu lại thường xuyên dõi ra ngoài cửa sổ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769740/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.