Yến Tuyết Thôi ép bản thân không nghĩ tới, xua những điều hoang đường và nhơ bẩn ra khỏi đầu, dời sự chú ý xuống viên hoàn dược trong lòng bàn tay.
Hắn mù đôi mắt, nhưng khứu giác lại nhạy bén hơn người thường, quả nhiên trong viên thuốc này, ngoài mùi đàn hương, còn ngửi được một mùi thuốc đắng rất nhạt, nhạt tới mức gần như có thể bỏ qua.
Trực giác nói cho hắn biết, viên thuốc này có vấn đề.
Trì Huỳnh sợ hắn hiểu lầm đây là thuốc dùng để uống của Trang phi, liền kịp thời giải thích: "Là từ dưới đáy hộp gỗ đựng chuỗi Phật châu của mẫu phi lăn ra, khoảng bảy tám viên."
Cô cô Quỳnh Lâm từ sau bình phong bước ra, nhìn thấy viên thuốc cũng cảm thấy tò mò, vội tiến lên nhặt hộp đàn hương, lật lớp lót gấm Thục ở đáy hộp lên, quả nhiên thấy phần mộng gỗ bên dưới đã gãy, mà mộng và lỗ mộng vốn không phải làm bằng đàn hương ghép khít với nhau, mà là dùng tám viên thuốc vừa khít kích cỡ lỗ mộng để lấp đầy. Ban nãy bảo hạp rơi vỡ, những viên thuốc bị giấu rất sâu này mới lăn ra ngoài.
Quỳnh Lâm nghĩ tới điều gì đó, sống lưng lạnh buốt: "Chuỗi Phật châu này là năm năm trước do Hoàng hậu nương nương ban tặng, nói là đã được cao tăng chùa Sùng Thánh khai quang, hôm đó được đặt trong chiếc hộp này mang tới cùng. Nương nương ngày thường tụng kinh niệm Phật hầu như không rời tay, không ngờ bên trong lại còn ẩn giấu huyền cơ như vậy..."
Lời vừa dứt, trong phòng lập tức yên tĩnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-the-ga-cho-vai-ac-mu/3004754/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.