Trong phòng tắm chỉ có tiếng nước chảy róc rách, có vẻ an tĩnh lạ thường.
Kiều Tịch bước đến bên bồn tắm, “Lục Hoặc, anh sao rồi?”
Cô vừa nói xong, người đàn ông vươn bàn tay ướŧ áŧ của mình, văng ra bọt nước.
Anh gắt gao siết chặt cổ tay cô, đầu ngón tay lạnh lẽo, mà lòng bàn tay lại nóng bỏng.
Kiều Tịch lúc này mới nhận ra anh đang ngâm nước lạnh.
Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông được bao phủ một tầng hơi nước, “Tịch Tịch.
”
“Em đây.
” Nhìn thấy hốc mắt Lục Hoặc đỏ hoe, Kiều Tịch đau lòng cho anh tự dưng chịu tội, “Có phải khó chịu lắm không?”
Lục Hoặc không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cô.
“Anh cởϊ qυầи áo ra rồi lại tắm.
” Trên người anh còn mặc quần áo, cả người ướt sũng.
Lục Hoặc trầm mặc, nằm trong nước nhìn cô, không có động tĩnh gì.
Trái tim Kiều Tịch mềm nhũn, “Em giúp anh cởi, anh buông tay ra trước.
”
Gương mặt đẹp trai đỏ bừng, đôi mắt cũng phiếm hồng, người đàn ông căn bản không nghe thấy cô nói, anh dùng sức, Kiều Tịch không cảnh giác, bất ngờ bị anh kéo vào bồn tắm.
Nước văng khắp nơi, rơi xuống mặt đất.
Kiều Tịch bị bắt ngâm mình trong nước, cả người ướt nhẹp.
Vừa rồi đang ngủ, cô vội tới trên người còn đang mặc áo ngủ.
Váy ngủ tơ tằm lam nhạt bị ướt đẫm, lớp vải dính vào người Kiều Tịch, bám chặt, phô ra đường cong lả lướt của cô.
Dưới ánh đèn, làn da cô ngấm nước càng trở nên mờ ảo, được vây bởi tầng váy lam nhạt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/1055584/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.