Lục Nịnh tràn đầy ý cười xoay người, đột nhiên thấy Lương Túc đang ở cách đó không xa, biểu tình hơi thu liễm, cũng không biết anh đã nhìn bao lâu.
Thấy thì thấy thôi, dọa người đâu phải chuyện gì phạm pháp.
Bởi vì lần đầu tiên gặp được người thèm muốn Lai Phúc, Lục Nịnh lại lần nữa dặn dò Lai Phúc.
“Lai Phúc, nhớ kỹ hai người kia. Thấy bọn họ phải trốn thật xa. Nếu bọn họ là đánh mày, mày cắn lại.” Một câu cuối cùng, Lục Nịnh ghé sát lỗ tai Lai Phúc nói.
Đừng ai nói mạng người quan trọng hơn mạng chó. Ở trong mắt cô, mạng Lai Phúc quan trọng hơn nhiều so với bọn họ.
“Gâu Ô ~” Lai Phúc dùng mũi nói nhẹ nhàng chạm vào tay Lục Nịnh, tỏ vẻ nó đã biết.
“Cảnh sát Lương, chú tới tìm cháu sao?” Sau khi dặn dò Lai Phúc xong, Lục Nịnh mới khách khí hỏi Lương Túc.
“Án mạng kết thúc, tôi tới đưa cho cháu tiền thưởng.” Đối với lời nói của Lục Nịnh bên tai chó, cho dù câu cuối cùng rất nhỏ, nhưng Lương Túc đã nghe được. Nhưng anh cho rằng đây chỉ là Lục Nịnh phát tiết nói, cho nên không đánh giá gì.
Nghe thấy là tiền thưởng của việc cung cấp manh mối, ánh mắt Lục Nịnh lập tức sáng lên, thái độ không biết có bao nhiêu nịnh nọt, nhưng ít ra ngữ khí ôn nhu hơn một chút.
“Ngài vất vả rồi, đường xa tới đây đưa”.
Nhìn kỹ thì thấy Lương Túc trong tay cầm một phong thư giấy, đó hẳn là tiền thưởng.
Lương Túc cũng không cùng Lục Nịnh ăn uống, trực tiếp đem đồ vật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-tro-ve-tu-ngu-thu-tong/2712091/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.