Khi Lục Nịnh lái chiếc xe điện ba bánh đến, Tiểu Bạch đang đi đi lại lại trong phạm vi dây xích. Nó không sủa để tránh làm người khác sợ, nhưng dùng đôi mắt màu nâu đậm nhìn chăm chú vào mọi người, cố gắng mời chào mua táo.
Tuy nhiên, vài người đi qua cũng không dừng lại, nhưng nó cũng không nản lòng, vẫn cố gắng tìm khách hàng.
Thấy Lục Nịnh, Tiểu Bạch vui vẻ vẫy đuôi, lè lưỡi, lộ ra hàm răng trắng sáng:
"Gâu gâu!" ( Cô muốn mua táo nữa không? )
[ Mua chứ! ]
Bị dây xích hạn chế phạm vi hoạt động, Tiểu Bạch nghe Lục Nịnh nói vậy thì kích động nhảy lên, muốn cọ vào chân Lục Nịnh, miệng không ngừng kêu ăng ẳng.
"Được rồi, cẩn thận kẻo nghẹn." Lục Nịnh đến gần phạm vi hoạt động của Tiểu Bạch, không khỏi xoa xoa đôi tai mềm mại, xù xìa của nó.
Sau khi chào hỏi chủ nhân của Tiểu Bạch, Lục Nịnh thấy táo trên xe bán tải dường như không bán được bao nhiêu: "Ông chủ, tôi mua hết chỗ táo này, ông tính tiền đi."
"Hả? Nhiều, nhiều lắm đấy?" Người đàn ông không thể tin được.
"Ông không nghe nhầm đâu, tôi mua hết." Lục Nịnh khẳng định lại.
"Mua nhiều vậy, cô ăn hết sao?"
"Được chứ, một ngày là xong ngay." Lục Nịnh nghĩ đến đám chó ở đại bản doanh, mỗi con một quả thì không đủ, hai con một quả thì chắc là vừa.
Đúng vậy, thấy giá táo rẻ, hương vị cũng ngon, cô liền muốn mua cho đám chó ở đại bản doanh làm đồ ăn vặt.
Đám chó hoang ở đó chủ yếu ăn đồ thừa,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-tro-ve-tu-ngu-thu-tong/2712145/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.