Khi Lục Nhất Mãn tỉnh dậy, theo bản năng anh đưa tay sờ gáy, nhưng không thấy cơn đau như dự đoán.
Anh nhướng mày, ngồi dậy trên giường.
Đây là một phòng khách đơn giản, có thể thấy bình thường không ai ở.
Cửa không khóa, anh dễ dàng bước ra ngoài, nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân, anh mau chóng lùi trở về trong, cánh cửa che khuất khe hở có thể nhìn trộm.
"Thiếu gia đâu rồi?"
"Đã ở trong phòng một lúc lâu rồi ạ."
Bước chân của Vu Xuyên có vẻ vội vã, rõ ràng quản gia muốn nói gì đó, chỉ là vì sắc mặt không mấy đẹp đẽ của y nên lại do dự không nói ra.
Chỉ trong chốc lát, Vu Xuyên đã lên tầng hai, đi ngang qua cửa phòng Lục Nhất Mãn.
Bước chân không dừng lại, tiếp theo là giọng nói gấp gáp của Vu Xuyên.
"Anh, bệnh viện nói anh tự về nhà rồi hả?"
"Ừ."
So với sự kích động trong cảm xúc của y, Vu Sảng lại có vẻ lạnh nhạt.
Vu Xuyên không hề thất vọng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm, có lẽ đã quá hiểu tính cách của Vu Sảng, rồi y lại nói tiếp, giọng nói uất ức xen lẫn chút giận dữ.
"Anh, lão già đáng chết đó lại giao dự án ngoại ô thành phố cho Vu Thử!"
Giọng điệu cao vút, như một đứa trẻ mách lẻo với anh trai.
Lục Nhất Mãn không khỏi nhớ lại vẻ cao ngạo và quý phái của y ngày hôm đó ở bệnh viện.
"Vu Thử?"
Giọng Vu Sảng vẫn khàn đặc như thường lệ, lạnh nhạt mang theo chút hung hiểm.
"Đúng vậy, anh không phải không biết Vu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-xuyen-sach-cua-do-cong-chinh/2393608/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.