Nói xong, Dư Tứ Minh hơi ngượng ngùng cúi đầu. Cậu nắm chặt tay, giọng dần nhỏ đi, nhưng quyết tâm trong đó vẫn không hề suy giảm.
"Em rất vui và biết ơn giáo sư Dương, nên em không muốn bỏ lỡ cơ hội này."
Cậu lại ngẩng đầu nhìn Lục Nhất Mãn, đôi mắt lấp lóa tia sáng, còn có chút ngượng ngùng và thoáng nhẹ nhõm, nỗi buồn man mác được giấu kín trong tận cùng.
"Anh Nhất Mãn, ngày mai em sẽ đi rồi."
Nói xong câu đó, cảm xúc đè nén trong lòng cậu hoàn toàn bị rút cạn, người cũng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Có lẽ đôi khi, thay đổi mới là cách xử lý tốt nhất cho tình trạng dậm chân tại chỗ.
"Nhanh vậy sao?" Lục Nhất Mãn hơi ngạc nhiên.
"Ừm, em sợ thời gian kéo dài, em sẽ không nỡ rời đi nữa."
Cậu cười lên, đôi mắt cong thành trăng lưỡi liềm.
Ánh mắt Lục Nhất Mãn trở nên dịu dàng, nhìn Dư Tứ Minh đang mang theo nụ cười rạng rỡ, trên người vẫn còn chút hơi hương thanh xuân non nớt.
Anh giơ tay, vỗ nhẹ vai cậu, hiền hòa đáp: "Nếu em thật sự đã quyết tâm, thì anh ủng hộ em, tin rằng tương lai em nhất định sẽ đạt được thành tựu lớn."
Dư Tứ Minh mỉm cười với anh, rồi lại cúi đầu che giấu đôi mắt hơi đỏ của mình. Nỗi hoang mang và lo lắng về con đường vô định phía trước phai bớt trước câu khích lệ ấy của Lục Nhất Mãn.
"Nếu có khó khăn gì về tài chính có thể nói với anh."
"Không cần đâu ạ, anh Nhất Mãn. Giáo sư Dương nói nếu em đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-xuyen-sach-cua-do-cong-chinh/2393614/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.