Tóc mái của Thịnh Đằng Vi bị gió thổi nhẹ, rũ xuống bên tai. Cô nghiêng đầu nhẹ nhàng. “Anh hỏi đi.” Được cô đồng ý, Kỳ Cảnh mới từ tốn mở lời: “Em có người yêu chưa?” Không khí chợt im lặng trong thoáng chốc. “Chưa có.” Thịnh Đằng Vi trả lời ngắn gọn. Có vẻ câu trả lời của cô khiến Kỳ Cảnh hơi ngạc nhiên. Anh ta khẽ nhíu mày, nhìn chăm chú vào gương mặt thanh tú của cô, khóe miệng càng thêm sâu vài phần. “Vậy à, chưa có sao? Tôi cứ tưởng em có rồi chứ.” Giọng điệu của anh ta mang chút lạnh lùng pha lẫn một thoáng châm chọc. Thịnh Đằng Vi không quan tâm đến thái độ đó của anh ta, chỉ đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ Bvlgari, kim chỉ về hướng 10 giờ. Vẫn còn khá sớm. Động tác xem giờ của cô thu hút sự chú ý của Kỳ Cảnh, anh ta cũng thuận thế giơ tay nhìn đồng hồ của mình. “Ngồi không yên à?” Anh ta ngước mắt hỏi. Thịnh Đằng Vi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Buổi tiệc này kết thúc khoảng mấy giờ?” Cô chỉ đến đây cùng Thịnh Bội Già để góp vui thôi, thật sự không muốn ngồi lâu. Nếu muốn uống rượu, cô thà về nhà đóng cửa tự uống một mình. Hoặc là… đến quán bar “Đêm không ngộ” kia. Kỳ Cảnh cười nói: “Chắc sớm nhất cũng phải hơn 11 giờ. Nếu em muốn về bây giờ, tôi có thể đưa em về.” Thịnh Đằng Vi không từ chối thẳng thừng, nhưng cũng chẳng đồng ý: “Nếu anh không có mặt ở đây thì buổi tiệc này còn có ý nghĩa gì nữa?” Kỳ Cảnh nhún
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/say-huong-hong-cu-cu-mieu/2790245/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.