Trì Hoài Dã cầm tờ giấy ăn, chậm rãi lau những ngón tay vừa bóc cua xong. Anh cười nhẹ: “Thôi đi, cháu sợ lắm.” Bà nghe vậy thì không vui, cố tình nhăn mặt, giả vờ giận dỗi: “Được rồi được rồi, cháu không tin tưởng bà già này, muốn sao thì cứ vậy đi.” Biểu cảm giả vờ giận dỗi của bà làm Trì Hoài Dã phì cười. Anh không nhịn được bật cười thành tiếng. “Bà ơi, bà lại thế nữa rồi, cháu đâu có ý đó.” Anh kéo ghế lại gần bà hơn. Định đưa tay nắm lấy tay bà, nhưng nghĩ lại vừa sờ cua xong nên thôi. “Lần trước mang Wendy tới đây bà cũng không chịu ăn, để lần sau cháu mang tới cho bà nhé?” Bà hơi làm nũng quay đi, lẩm bẩm: “Sắp 30 rồi mà còn chưa có bạn gái, con dâu nhà dì An năm ngoái đã sinh con rồi, cháu cũng không thấy nóng ruột gì cả.” Trì Hoài Dã nhẹ nhàng kéo góc áo bà, kiên nhẫn dỗ dành: “Chậm nhất là sang năm, cháu nhất định sẽ dẫn cháu dâu về cho bà, được không?” Mắt bà sáng lên, quay lại nhìn anh. “Thật không?” Trì Hoài Dã gật đầu: “Thật ạ.” Bà sợ mình vui mừng quá sớm, vội kìm nén cảm xúc phấn khích, vẫn cố ý nhăn mặt: “Chính cháu nói đấy nhé, bà già này không ép cháu đâu.” “Vâng vâng, cháu nói mà, bà không ép cháu.” Bà phần lớn thời gian đều có tính cách như một cô bé, điều này trong mắt Trì Hoài Dã thật đáng yêu vô cùng. Chỉ cần bà khỏe mạnh, vui vẻ là anh đã thấy mãn nguyện. Tuy bà hay như vậy nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/say-huong-hong-cu-cu-mieu/2790247/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.