Trong một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm cổ kính. Lê Sanh ngồi bên cửa sổ, thân hình mảnh mai trong chiếc áo màu trắng gạo đơn giản. Cô đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai, gần như che khuất nửa gương mặt khiến người khác khó đoán được biểu cảm của cô lúc này. Mi mắt cô khép hờ, tay vân vê ly cà phê trước mặt, tâm trí đã phiêu diêu đâu đó. Thịnh Đằng Vi bước vào quán, đảo mắt một vòng rồi nhận ra bóng dáng Lê Sanh bên cửa sổ. Cô tiến đến và ngồi xuống đối diện bạn mình. Nhân viên phục vụ nhanh chóng đến hỏi thực đơn, nhưng Thịnh Đằng Vi chỉ lắc đầu từ chối. Nhìn chiếc kính râm to che khuất gần nửa khuôn mặt của Lê Sanh, cô đã đoán được phần nào lý do. “Vậy ra tối qua cậu vội vã bỏ về là vì Khương Dật?” – Thịnh Đằng Vi đi thẳng vào vấn đề. Khương Dật – bạn trai ba năm của Lê Sanh. À không, chính xác hơn là… bạn trai cũ. Lê Sanh khẽ mím môi, gật đầu. Sau vài giây im lặng, cô từ từ tháo kính xuống, để lộ đôi mắt sưng đỏ. Không trang điểm, trông cô có vẻ mệt mỏi và tiều tụy. Thịnh Đằng Vi nhíu mày lo lắng khi thấy bộ dạng của bạn. Lê Sanh nhấp một ngụm cà phê rồi mới ngước mắt nhìn Thịnh Đằng Vi. “… Tớ và Khương Dật đã quay lại với nhau.” “…” Thịnh Đằng Vi im lặng. “Cuối cùng tớ vẫn mềm lòng với anh ấy.” – Lê Sanh cười khổ – “Vi Vi à, tớ biết cậu chắc chắn sẽ mắng tớ. Nhưng ba năm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/say-huong-hong-cu-cu-mieu/2790258/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.