Khi thái tử Vân Diễn mang theo sương sớm bước vào, ta đang ngồi trước cửa sổ trang điểm, hoa hạnh ngoài cửa sổ bay lả tả như một trận tuyết cuối xuân.
Hắn không vào điện, chỉ nghiêng người dựa vào hành lang bên ngoài cửa sổ, nhắm mắt dưỡng thần. Ta nhìn hắn qua gương đồng, thiếu niên quý tộc tuấn tú tuổi đôi mươi ngồi một mình giữa những đóa hoa hạnh, ngay cả trên hàng mi cũng vương đầy sắc xuân. Vai rộng eo thon, đúng là quân tử như ngọc. Ừm, Vân Diễn có một dung mạo tuyệt vời, ngay cả ta là Yêu phi cũng phải kém hắn ba phần.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của ta, Vân Diễn quay đầu nhìn lại, đôi mắt đen láy như mang theo ý cười. Ta liền ghé người lên cửa sổ, chống cằm nhìn hắn, thành thật khen ngợi: “Điện hạ thật đẹp!”
Đậi Đại đã quen với việc ta mê mẩn sắc đẹp, nàng ấy ngửa mặt lên trời giả vờ như không thấy. Ban đầu nàng ấy còn lo lắng cho ta, sợ Vân Diễn nổi giận lôi ta ra chém. Nhưng sau này ta không những không bị xử tử vì tội bất kính mà còn trở thành Yêu phi khiến người người oán hận nhưng không dám làm gì, Đại Đại cũng yên tâm.
Đối mặt với lời trêu chọc trắng trợn của ta, dường như Vân Diễn không để tâm. Hắn nghiêng người về phía ta, ngón tay thon dài chạm nhẹ lên má ta, dịu dàng cười nói: “Tuyết Cơ quá khen. Ta lại thấy Tuyết Cơ đẹp hơn, nhất là nốt ruồi son nhỏ nhắn bên má này, thật là đẹp.”
Đầu ngón tay hắn lạnh lẽo,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/so-tay-tu-luyen-cua-yeu-phi/3013262/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.