Vân Tập hừ lạnh một tiếng: “Hay cho một thanh La Sát đao, vừa mới tuốt khỏi vỏ đã cắt vào tay của bản vương!”
Thập Nhị lâu trên giang hồ nổi danh lừng lẫy, là nơi chuyên cung cấp đao gi*t người cho những kẻ có yêu cầu. Bốn năm rèn giũa, lửa cháy tôi luyện mới có được một thanh La Sát đao, gi*t người tru tâm chưa từng thất bại.
Mà một thanh La Sát đao như ta, vào ngày xuất sư đã bị bán cho Vĩnh vương Vân Tập, trở thành một thanh đao đoạt đích trong tay hắn ta.
Hắn ta nói ta cắt vào tay chủ nhân, chẳng phải là ám chỉ chuyện ở phủ Thường Ninh công chúa sao, ta bất đắc dĩ thở dài, người này quen thói được voi đòi tiên.
“Tại hạ làm ầm ĩ như vậy, chẳng phải hợp ý điện hạ sao?”
Ta chấm rượu lên bàn rồi tùy ý bôi vẽ, trong mắt người ngoài chẳng qua chỉ là một công tử nhàn rỗi không có việc gì làm đang gi*t thời gian mà thôi.
Ta thấp giọng nói: “Với thân phận tiếp cận thái tử của ta hiện giờ, ắt sẽ có mối thù không đội trời chung với điện hạ, như vậy mới có vẻ chân thật đáng tin.”
“Hơn nữa, hôm đó khi rơi xuống nước, người mà thái tử cứu trước là ta. Đây chẳng phải là kết quả mà điện hạ mong muốn sao?”
Vân Tập không nói rõ là có hài lòng với biểu hiện của ta hay không, giọng nói mỉa mai: “Thái tử điện hạ của chúng ta nhìn ôn hòa lương thiện nhưng tâm tư lại sâu không lường được, hắn có thể đưa ngươi vào Đông cung
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/so-tay-tu-luyen-cua-yeu-phi/3013266/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.