Cô thừa nhận, lần đầu tiên gặp anh, chính đôi mắt hẹp dài tinh tế của Khúc Thừa đã thu hút mình. Đó cũng là lý do để sự chấp niệm đối với anh nảy sinh trong lòng.
Đôi mắt đó quá giống Lance.
Giống đến mức chỉ cần một cái chạm nho nhỏ, tim cô cũng sẽ tự giác căng chặt lại, co bóp đến đau đớn.
Tuy nhiên cô có thể cam đoan, cô không xem Khúc Thừa là một thế thân. Có thể anh có một sự trùng lập vô tình với người đó, cũng có thể đôi khi cô sẽ không tự chủ được mà chợt nhớ đến Lance khi nhìn vào anh. Nhưng ngay từ khi bắt đầu cô luôn nhận định được, Khúc Thừa là chính anh, anh không phải là ai khác, anh cũng không trùng điệp với một ai, anh là anh, cô yêu cũng chính là anh, chỉ đơn giản vậy thôi. Thế nhưng cô đã ký thác một phần cảm xúc của mình dành cho Lance lên trên người anh. Đó là nguyên nhân mỗi khi Khúc Thừa có những lời nói hay một hành động nào tương tự người kia, cô sẽ không kiềm chế được mà lạc lối.
"Khúc Thừa." Lâm Mặc gọi anh.
Cô xoay người lại, mọi cảm xúc quyến luyến vỡ vụn kia đã được thu liễm hoàn toàn, chỉ để lại một đôi mắt sâu hoắm lạnh lùng đang chuyên chú nhìn vào anh, cô nhẹ nhàng lên tiếng: "Tin em, em luôn sáng suốt. Anh là anh, anh ấy là anh ấy."
"Phải không?" Thái độ của Khúc Thừa sau câu nói này đã hòa hoãn đi ít nhiều.
Dù sao cuộc tình của anh và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2630825/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.