Lâm Mặc đưa Tuấn Phong về nhà riêng của anh, dặn dò người giúp việc mấy câu rồi trở vào xe.
Cô nhìn Lục Tư Bách qua gương chiếu hậu: "Nhà cậu ở đâu?" Cô cảm thấy mình nên đổi cách xưng hô khi đã biết tên tuổi của cậu ta. Lúc đầu gọi anh chỉ vì phép lịch sự nên có, nhưng mà bây giờ...
Chàng trai trước mắt có làn da trắng nõn, khuôn mặt tuấn tú lại đáng yêu, hơn nữa còn kém mình tận ba tuổi, cô không tài nào ép buộc bản thân của mình được.
Cậu ta nghe cô hỏi thì chậm chạp quay đầu nhìn sang, biểu cảm si ngốc như thể bị rút cạn chất xám. Lâm Mặc lại một lần nữa thở dài, biết mình không thể hỏi được gì, cầm điện thoại lên, truy tìm tư liệu mà Lâm Tuấn Phong đã gửi đến từ trước.
Cuối cùng cũng tìm thấy được một địa chỉ rõ ràng bèn đánh tay lái rời đi, giữa đường dừng ngang lại mua một bao thuốc lá.
Đành vậy, ngày hôm nay ngay từ đầu đã không dùng được.
_________
"Mã khóa."
"Ưm...?"
"Mật mã." Lâm Mặc rất không kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: "Bao nhiêu?"
Lục Tư Bách ôm siết lấy cánh tay của cô, mắt vô thần nhìn vào cánh cửa.
Cô bực bội rút một điếu thuốc, dựa người lên tường: "Nếu không muốn bị tôi bỏ lại ở đây thì đừng diễn trò nữa."
Lâm Mặc cảm nhận được, những ngón tay đang quấn chặt lấy cô bỗng run run, chàng trai trước mặt chầm chậm ngước đầu lên, đuôi mày khóe mắt có vài phần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2631019/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.