Lâm Mặc mở cửa xe ngồi vào, biểu cảm cũng không có gì biến hóa, vẫn như cũ lạnh nhạt.
Harvey tắt bài nhạc đang nghe dở đi, vừa khởi động xe vừa hỏi: "Vừa rồi em và anh ta đã nói gì vậy?"
"Không có gì." Lâm Mặc giấu bàn tay bị thương ra phía sau người.
Anh ta hứ một cái, giọng nói đầy bất mãn: "Anh chẳng thích thằng đó tí nào, sau này em đừng có gặp mặt hắn nữa."
Câu trước thì vẫn ổn, nhưng câu sau lại đầy vẻ ra lệnh.
Cô cũng không có ý kiến gì, quay mặt về phía cửa sổ, yên lặng ngắm cảnh.
Harvey có hơi hoảng sợ vì câu nói vô ý thức của mình lúc nãy, cô sẽ không thích kiểu như vậy, bây giờ anh ta có hối hận muốn rút lại thì cũng không kịp.
Bạnh cằm ra nhìn cô một lúc nhưng cô lại không có động tác gì, chính điều này mới làm anh căng thẳng.
Không gian trong xe bỗng trầm lắng đến mức lạ thường, một lát sau tiếng của cô chậm rãi truyền đến, không có ý tứ gì khác nhưng lại làm cho người nghe nổi đầy da gà.
"Anh có biết vì sao anh lại là người lâu nhất không?"
Lâm Mặc nhàn nhạt đưa mắt sang nhìn anh ta, dưới sự run rẩy của người bên cạnh, cô nhẹ cười, ánh mắt phẳng lặng phảng phất như đang trút bỏ điều gì đó: "Em nghĩ anh rất hiểu em. Nhưng có lẽ..."
Harvey lạnh người nhìn cô, cô rất ít khi nói chuyện ngập ngừng như vậy, nhưng mỗi lần cô ngập ngừng thì có nghĩa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2631121/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.