Trong phòng rượu, tiếng chuông liên tiếp vang lên, Khúc Thừa mắng một tiếng, cuối cùng cũng đưa tay với lấy chiếc điện thoại ở dưới đất lên.
Lại là Diệp Nhược Thuần.
Đây đã là lần thứ hai mươi tám rồi.
Chết tiệt!
Anh đang mong chờ điều gì đây...
"Chuyện gì?!"
Trên màn hình hiển thị thời gian gọi làm cho Diệp Nhược Thuần còn tưởng mình nhìn nhầm, đến khi giọng nói gắt gỏng của anh truyền đến, bàn tay của cô ta nắm chặt lấy bao gối cơ hồ muốn vò nát nó, giọng nói đầy tận tình: "Anh Thừa, anh...đang ở đâu vậy? Sao đến giờ còn chưa về nhà?"
Hôm nay còn chưa đợi tan tiệc thì anh đã rời đi, điện cho anh mãi mà không được, cuối cùng cô ta đành phải đi taxi về.
Khúc Thừa rót tiếp một ly rượu đầy, giọng nói bực dọc: "Không có gì thì tôi tắt máy đây. Đừng điện nữa."
Nói xong cũng không đợi cô ta tiếp lời thì tắt máy.
Tiếng báo ở đầu dây bên kia vang lên tút tút làm cho mặt của Diệp Nhược Thuần trở nên vặn vẹo, cô ta quăng mạnh chiếc điện thoại lên mặt tường rồi ngã ra giường thở hậm hực, bàn tay nắm chặt mái tóc của mình, rít lên: "Lâm Mặc!"
Khúc Thừa nốc cạn ly rượu đầy rồi vắt tay lên trán thở dài.
Anh hận bản thân mình. Hận nó tại sao lại đau khổ vì người ấy.
Anh đã nhắc nhở nó bao nhiều lần là mình không yêu cô.
Nhưng việc đó với nỗi đau khổ này cứ như hai đường thẳng song song vậy. Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2631127/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.