......
Đến Trung Thu.
Triệu Lâm đi theo phía Vương Nam Hải, đi vào sân nhà họ Vương.
Hôm nay là lần đầu tiên cô ta tới gặp người nhà của Vương Nam Hải.
Trong lòng không tránh được có chút khẩn trương.
Khi ra khỏi cửa, cô ta đặc biệt quàng chiếc khăn lụa quý giá kia.
Trong tay cầm theo vài món đồ để làm lễ vật tới thăm để thể hiện sự coi trọng.
"Mẹ, con đã trở về.
Vị này chính là Triệu Lâm, trước đó con đã từng nhắc tới với ngài." Vương Nam Hải kéo Triệu Lâm tới bên cạnh, giới thiệu cho Lưu Kim Mỹ.
Lưu Kim Mỹ liếc mắt nhìn một cái, trong lòng có chút không vui.
Trang điểm lộng lẫy, hoe hòa như vậy.
Vừa nhìn đã biết là người không biết làm việc nhà, không thành thật.
Nhưng mà trên mặt tạm thời chưa biểu lộ cái gì, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Triệu Lâm một cái.
"Chào bác gái, ngài khỏe.
Con là đồng nghiệp của anh Nam Hải, cũng là anh ấy......!Đối tượng." Trên mặt Triệu Lâm có chút ngược ngùng.
Sau đó, đưa lễ vật tới.
"Lần đầu tiên tới nhà bác, không biết bác thích cái gì.
Đây là một chút lễ vật nhỏ, hy vọng bác không cần ghét bỏ."
Những lễ vật này tốn không ít tiền của nàng ta, đều là máu chảy từ tim ra.
Thấy có lễ vật, ánh mắt Lưu Kim Mỹ sáng lên, ấn tượng với Triệu Lâm cũng cải thiện một chút.
Bà ta nhe hàm răng vàng, cười đến nếp nhăn đầy mặt, "Đã sớm nghe Nam Hải nhắc tới cháu.
Mau vào đi! Đứa nhỏ này, tới tay không là được, như thế nào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-lai-thap-nien-70-thon-thao-theo-duoi-nuong-chieu-ta/1765861/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.