"Ừm......Chiếc khăn lụa này quả thật không tồi......!Nhưng tôi cảm thấy phía trên thêu hoa hải đường cũng không phải đặc biệt......" Triệu Lâm ấp úng tím cớ.
Người bán hàng bên cạnh cũng gặp nhiều trường hợp như thế này rồi.
Sắc vừa đang rất tốt, đột nhiên trầm xuống.
"Không mua phải không? Không mua tôi sẽ cất đi."
Thẩm Thanh cao giọng nói: "Không thể nào? Tôi thấy vừa rồi cô rất thích mà? Sao lại từ bỏ rồi?"
Triệu Lâm cắn môi, cười gượng hai tiếng, lại nhìn về phía Vương Nam Hải xin giúp đỡ, "Anh Nam Hải, anh cảm thấy thế nào?"
Giọng nói của nàng rất kiều mi, chỉ còn thiếu viết ba chữ "mua cho em" ở trên mặt.
Vương Nam Hải lại không ngốc.
Đối mặt với Triệu Lâm ám chỉ rất rõ ràng.
Nhưng anh ta lại không phải người coi tiền như rác.
Hiện tại, chuyện của anh ta và Triệu Lâm bát tự còn chưa có một vạch.
Cũng chỉ là được người khác giới thiệu gặp mặt vài lần mà thôi.
Anh ta còn chưa hào phóng đến mức độ này.
"Tự em quyết định đi.
Anh là một đại nam nhân, không hiểu những thứ này lắm." Dứt lời, Vương Nam Hải cũng tự nhiên dịch người sang một bên.
"Đồng chí, rốt cuộc cô có mua hay không? Không mua thì để tôi cất đi." Người bán hàng cũng không còn chút kiên nhẫn nào.
Tay Triệu Lâm siết chặt khăn lụa, trên mặt cực kỳ khó coi.
Xem náo nhiệt đã đủ rồi.
Thẩm Thanh cũng không dự định ở đây lâu.
Cô lấy chiếc khăn lụa màu xanh nhạt từ trên quầy xuống, lại lấy tám đồng tiền đưa tới trên tay người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-lai-thap-nien-70-thon-thao-theo-duoi-nuong-chieu-ta/1765863/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.