Ngày hôm đó Phong Lưu từ nha môn trở về, gặp trận tuyết lớn, tuyết phủ kín người, hơi ấm từ cơ thể hắn tỏa ra khiến tuyết tan chảy, quần áo giày ủng đều bị ngấm ướt, người hầu sợ hắn bị cảm lạnh, không chờ về Tứ Tịnh Cư, hầu hạ Phong Lưu về thẳng Lan Huân Viện cho gần.
Phong Lưu cũng có ý định đến thăm Thanh Hề, sợ ngày đông giá rét, người hầu không hầu hạ cẩn thận để nàng phải chịu rét, xưa nay nàng vốn sợ lạnh.
Thời điểm đó Thanh Hề đang ở chỗ Thái phu nhân, đến khi trở lại Lan Huân Viện, chỉ cảm thấy trong viện lặng ngắt như tờ, kim rơi cũng nghe thấy tiếng, không có sự nhộn nhịp thường ngày, lòng rất thắc mắc, lại thấy Lâm Lang đứng trước cửa với vẻ sợ sệt, vừa thấy Thanh Hề trở về, Lâm Lang liền vội vã nháy mắt, dường như là muốn bảo nàng mau trốn tạm đâu đấy đi.
Có khả năng là do chủ tớ hai người chưa từng trải qua chuyện như vậy, thành ra không hiểu ý nhau, Thanh Hề còn cười nói với một tiểu nha đầu: “Sao hôm nay lại yên lặng vậy, Lâm Lang tỷ tỷ mới giáo huấn các ngươi sao?”
Lâm Lang lắc đầu liên tục, Thanh Hề đã đặt chân vào phòng, nàng ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Phong Lưu đang ngồi bên cửa sổ phía Nam, thắc mắc trong lòng coi như được giải đáp, khó trách hôm nay trong viện lại yên lặng thế.
Nhưng Thanh Hề không đọc được vẻ mặt đó của Phong Lưu nói lên điều gì, bởi vì trước giờ hắn luôn nghiêm mặt, cao hứng, tức giận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-quy-nhan/1852148/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.