Một tuần trước, cô chủ thật sự c*̉a nhà họ Trình tìm đến cửa. Tôi mới biết được mình là kẻ giả mạo.
Nhưng bố mẹ ruột c*̉a tôi đã chết, nhà họ Trình quyết định tiếp tục nuôi dưỡng tôi.
Cô chủ vừa trở về vô c*̀ng bất mãn với kẻ giả mạo là tôi, không chỉ cướp đi sự chú ý c*̉a bố mẹ, còn muốn giành lại chồng chưa cưới c*̉a cô ấy.
Tôi không để ý, chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn.
Chẳng qua, khi tôi muốn trả lại chồng chưa cưới cho cô ấy, người chồng chưa cưới luôn dịu dàng lần đầu lộ vẻ u ám.
Anh ấy ôm chặt eo tôi, c*́i đầu nhìn tôi, tạo thành cảm giác áp bách.
"Ương Ương, từ nhỏ anh đã biết em chỉ có thể là c*̉a anh."
Đúng lúc này, cô chủ đẩy cửa ra.
Cô ấy chớp mắt mấy cái, cười để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu: "Anh Diên, chẳng phải anh đã dồng ý với hai bác sẽ ăn cơm với em à?"
Kì lạ, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng lòng c*̉a cô ấy gào thét: [Mé nam chính biến thái, cách xa nữ chính một chút, cô ấy là c*̉a nam phụ!]
*
Tôi trở nên hơi kì lạ.
Người bình thường không thể nghe tiếng lòng, nhưng tôi thì có thể.
Chỉ giới hạn ở việc đọc được suy nghĩ của Trình Lâm.
Trình Lâm là em gái trên danh nghĩa của tôi, nhưng cô ấy mới là người nhà họ Trình thật sự, còn tôi là giả.
Ngày cô ấy được đón về, bố mẹ và anh trai ôm chầm lấy cô ấy khóc một trận nức nở. Tôi đứng bên cạnh, rõ ràng như một kẻ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-co-lo-bi-mat-cua-nu-phu-doc-ac/3026494/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.