DO dự mãi mẹ tôi mới về , lúc bà ra về thì thằng Minh nghiêm mặt nói :
- Nói đi tại sao mày nhập viện ..
Con Anh tiếp lời :
- Đúng . mày nói đi tụi tao ko tin mày bị đụng xe đâu.
Rốt cuộc cũng ko dấu được 2 đứa này , tôi đành phải kể cho tụi nó nghe đầu đuôi ngọn cành....
Nghe xong tụi nó trông tức giận lắm , lạ nha ở đây đang rất nóng mà sao tôi lại cảm thấy lạnh sống lưng thế này ... nhìn qua thì thấy mặt 2 tụi nó đen thui , đành phải lên tiếng trấn an tụi nó , và để phá vỡ bầu ko khí đầy ghê rợn này :
- Tụi mày đừng lo , bây giờ thì tao ko sao nữa rồi ..
Thằng Minh nghe tôi nói thì thở hắt ra , bảo:
- Đừng để tụi tao thấy mày bị thương vì chuyện này này nữa.
Con Anh chen vào :
-Mà tụi mày ko thấy lạ sao , sao ông Dương lại biết nó bị bắt đén đó , tao nhớ là ổng nói nhà ổng bận nên mới nhờ tao đi về với mày mà An ....
Tôi cũng thấy kì lạ nhưng nghĩ đến 1 người có quyền có thế như anh mà sao ko biết được ., nghĩ z nên tôi nói với tụi nó :
- Thì chắc ảnh ko yên tâm nên mới tìm tao , tìm ko thấy nên huy động người tìm , tụi mày nghĩ thử coi 1 người như anh ấy muốn tìm 1 người là ko quá khó . đúng ko ....
Con Anh thì * gật .. gật * thay cho lời đồng ý....
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-doi-thay-cua-no/480453/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.