Luồng gió mát của máy lạnh thổi tới khiến cơ thể nhễ nhại mồ hôi của Hà Tâm My thoáng run lên vì lạnh. Cô lặng lẽ liếc nhìn khoảng áo ớ chỗ nách đang ướt đẫm, rồi dòm sang Tống Thư Ngu đối diện, thấy cũng giống cô. Một tiếng đồng hồ cả hai người phải hít khói xe, khiến ai nấy đều tâm trạng ấm ức, tức tối. Dù vậy nhưng nhìn anh lúc này giống như chú rùa sáng sớm mới ra khỏi hang để hít sương, sạch sẽ và tinh tươm, còn cô hệt con cá trạch vùng vẫy hớn hở trong sình lầy, mặt mũi lấm lem bụi đất.
Mãi đến lúc hơn nửa đĩa mỳ Ý mau chóng bị quét sạch, mới thấy dạ dày đỡ réo chút ít.
Thế mà tên ngồi đối diện bình tĩnh thư thái cắt bíp tết, Tâm My thầm bĩu môi: Nửa tiếng trước còn đứng vật vờ cầm cờ ngoài đường, giờ còn ra vẻ rùa biển.
Tống Thư Ngu ngước mắt, mỉm cười: “Muốn chén cả anh thì nói đi, trân trân nhìn gì”.
Cô nhăn mặt, từ chối sự cám dỗ của món ăn.
“Muốn cùng anh đi thăm Tiểu My phải không? Cũng chẳng nhiều nhặn gì, nếu em xin nghỉ phép thì anh đặt thêm vé là được mà.”
Sự né tránh của anh khiến Tâm My càng phát điên: “Nếu muốn đi thì mình tôi đi cũng được, tiền đặt vé máy bay tôi cũng có. Chỉ là tôi...”.
Anh cắt miếng bíp tết rồi gắp vào đĩa của cô, sau đó dừng lại nhìn.
Cô nhắm mắt, bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi giống như quay lòng vòng trong mê cung mãi tới khi mặt trời xuống núi mới tìm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-nham-lan-tai-hai/2316872/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.