Tống cá trê là một tên khốn kiếp!
Tốt bụng không thù dai, chụp nguyên cả cái mũ lên đầu, bảo cô làm sao có thể xấu bụng tiếp tục thù lâu đây? Thảo nào tính khí mẹ bạo ngược cổ quái, gặp phải bố, những người đàn ông hiền hòa như bọn họ, không bốc hỏa nổi, cứ nhịn cứ nhịn, vì thế tiền mãn kinh không đến sớm mới lạ!
Thế nhưng, chợt bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cô được bàn tay nào đó nắm chặt, khi ai đó hiển nhiên không bận tâm nắm tay cô ra khỏi phòng làm việc, khi ai đó cười hì hì như cáo già gật đầu tạm biệt mọi người trong công ty...
Tâm My như vừa hiểu ra điều gì, đột nhiên lặng đi: Khi cười cợt con sâu đáng thương bị biến thành tro nói không chừng lại là mình?
“Tỉnh chưa?”
“Á!”
“Đã hết giận chưa?”, Tống Thư Ngu vỗ vỗ lên mặt, vạch cả mí mắt cô. Hà Tâm My như choàng tỉnh dậy khỏi ranh giới giữa sự sống và cái chết, vội hỏi: “Sao anh lại nằm trên giường?”.
“Không ngủ được nên đến tìm em để nói chuyện, nhưng thấy em ngủ rồi, anh cũng ngủ luôn”, trông anh có vẻ thản nhiên.
Hôm qua cô đã kiểm tra, cửa phòng khách rõ ràng đã khóa! Tâm My cắn góc chăn “mếu máo khổ sở” ngẫm nghĩ: Ý chí không kiên định, chỉ ú a ú ớ để anh dẫn về nhà, nếu tiếp tục thế này đài tưởng niệm của cô sớm muộn cũng không thể bảo toàn.
“Cậu em nhỏ này của anh sáng nào cũng ‘dậy’ sớm thế này sao?”, cô hơi lùi lại.
“Cậu em nhỏ của anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-nham-lan-tai-hai/2316877/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.