“Tống cá trê! Hu hu hu…”
Tống Thư Ngu gỡ đôi móng vuốt đang bấu chặt trên chân anh, vẻ mặt phấn khích cúi xuống ngay phía trước cửa nhà.
Hà Tâm My ngồi một góc trong bóng tối, mặc bộ đồ ngủ nền xanh có in hình con gấu, chân đi đôi dép xù bông bẩn thỉu nhem nhuốc trông không hiểu dép của động vật gì, cuộn tròn lại hệt một ụ thịt. Mắt ngấn nước, trông thấy anh như trông thấy mẹ đẻ, lệ như vỡ òa.
Tống Thư Ngu xoa xoa cằm rồi cẩn thận đánh giá, nghe thấy tiếng cô nức nở: “Tống cá trê, hu hu, tôi muốn bỏ nhà ra đi”, anh không nhịn được, cười phì ra một tiếng.
“Vụ này là thế nào đây?” Tống Thư Ngu nhớ lại năm cô học lớp Mười một, hồi ông nội cô bị trúng gió, cả nhà bận tối mắt tối mũi, có một đứa nhỏ mặt mũi như chú sâu đáng thương tới trước cửa nhà anh xin ăn. Anh đề cao cảnh giác, “Ở nhà không còn mỳ hả? Siêu thị dưới nhà đóng cửa rồi à? Máy tính bị mẹ cô đập vỡ không lên mạng được à?”.
“Không phải, tôi bỏ nhà đi thật mà”, Tâm My bặm môi, tức tưởi như muốn thắt cổ, “Mẹ tôi bênh người ngoài không bênh tôi, còn mắng tôi mất dạy, tôi sắp tức phát điên lên đây, làm gì có người mẹ nào như thế, tôi có phải con bà đẻ ra không hả, tôi không phục, rõ ràng người bị hại là tôi cơ mà, tại sao không nghe tôi giải thích chỉ giúp người ngoài trách mắng tôi hả? Còn nói tôi trẻ con không hiểu chuyện, tôi đã quá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-nham-lan-tai-hai/2316911/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.