Tâm My kiên quyết đặt lòng tin vào bài Tarot, tuy mới chỉ bói có hai lần. Lần đầu tiên lúc thi đại học, lần thứ hai khi ông bị bệnh nặng ba năm về trước. Hai mươi hai lá bài Tarot còn mới tinh, hồi học lớp Mười một còn vênh mặt nhờ Tống Thư Ngu mua về từ Hồng Kông. Khi ấy tên khốn đó không hề run tay chỉ thẳng vào chỗ ghi giá rồi lấy của cô hai tờ một trăm đồng, báo hại cô hai tháng liền không được nếm vị trà sữa trân châu.
Cô nghĩ tới lời lão Tống lần cô oán thán giảm cân như địa ngục: “Cô chọn cách vênh mặt 45 độ coi thường người khác thì đừng trách người ta nhìn xuống mình đúng 135 độ. Tôi hỏi cô có biết cái gì gọi là tình yêu không? Lạt mềm buộc chặt, lúc gần lúc xa, địch tiến ta lùi, hiểu không? Người con gái chỉ cần quơ tay là có, thì đâu có người đàn ông nào để tâm tới chứ?”.
Cô tức điên lên, nói anh đừng đem mớ lý lẽ của mình quàng lên người Tôn Gia Hạo, trên đời này vẫn còn có người đàn ông không vô sỉ chứ.
Nụ cười trên mép lão Tống hiện lên rõ rệt kèm theo giọng điệu mỉa mai, dài giọng nói: “Tôi thấy… cứ chờ đấy!”.
[Khi yêu nhất định phải… sao? Đàn ông có thích người con gái… không?] by Gấu hung bạo
… Ai thật lòng trước người ấy thua, kể cả về hình thức lẫn tâm lý.
9L Shin mũi dài
Hà Tâm My thua hoàn toàn.
Cuộc hẹn ngày Chủ nhật với Tôn Gia Hạo một lần nữa khiến cô phải đợi gần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-nham-lan-tai-hai/2316913/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.