Ngày hôm sau, các đệ tử phái Thương Lam thu dọn đồ đạc xuất phát từ sớm. Còn Mộc Tuyên trời chưa sáng đã xách tay nải ra đi. Lúc trời mờ sáng, Mộc Ngọc đến gõ cửa, ta xách tay nải mở cửa chui ra: “Sư thúc, con đợi người lâu lắm rồi đó!”
Mộc Ngọc có tật giật mình nhìn quanh nhìn quất: “Ta phải chờ họ đi rồi mới tới đón ngươi được chứ!”
Ta ngây ra: “Họ đi hết rồi, vậy làm sao chúng ta đi theo được?”
Mộc Ngọc cười gian xảo, trường kiếm ra khỏi vỏ lơ lửng trong không trung: “Ta đến muộn quen rồi, họ không để ý đâu, họ đông người đi chậm, chúng ta ngự kiếm một lúc là đuổi kịp ngay. Tốc độ của sư thúc đây là nhanh nhất phái Thương Lam đó…”
Ta không chờ hắn nói hết đã trèo lên kiếm: “Sư thúc, người nhanh lên đi.”
Hắn thoáng ngây người, lúc này mới nhảy lên: “Ngươi cũng to gan thật, chưa học ngự kiếm cũng dám trèo lên thanh kiếm đang bay.”
Vẻ mặt ta hơi gượng gạo: “Chẳng phải là con… tin tưởng sư thúc pháp lực cao cường sao?”
Những lời êm tai rất có tác dụng với Mộc Ngọc, hắn đắc ý bật cười, kêu một tiếng bảo ta nắm chặt, tiếp đó ngự kiếm bay lên tận mây xanh.
Mộc Ngọc nói không sai, đích thực hắn nhanh chóng đuổi kịp được đoàn người.
Mộc Ngọc luôn ngự kiếm bám theo sau, không để Mộc Tuyên phát hiện ra ta, tuy ta cảm thấy đây chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng bị phát hiện trễ một chút dù sao cũng đỡ hơn là bị phát hiện quá sớm. Tới lúc đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-phu-he-liet/35721/quyen-2-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.