Editor: Mít
Beta: Anh Đào
Trần Nhung tỉnh lại, đã là nửa đêm.
Độ sáng của đèn ngủ được hạ tới mức thấp nhất, bóng đèn trắng sáng xuyên qua chụp đèn màu vàng sẫm tạo nên một vòng sáng ấm áp. Đồng hồ dạ quang phát ra ánh sáng xanh, đã là hơn ba giờ sáng. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng xe cộ.
Ngoài ra, gian phòng rất yên tĩnh.
Tay phải của anh lần mò, sờ thấy chăn. Chăn được gấp phẳng, đặt ở chính giữa, là ranh giới giữa hai người.
Cô nghe lời vậy à? Nằm ngoài dự đoán của anh.
Một tay anh vắt lên trán, chưa kịp thở ra.
Người bên cạnh có động tĩnh, nói: "Anh tỉnh rồi à."
"Ừm." Anh nhìn phía Nghê Yến Quy.
Đèn ngủ bên cô đã tắt, bóng tối bao phủ, vẻ mặt của cô rất không chân thực. Cô ngồi dậy rồi đi xuống giường, ngồi lên sofa, hai tay vịn thành ghế, một chân hơi nhếch lên, chân còn lại đung đưa không ngừng chạm xuống đất.
Trần Nhung liếc mắt một cái, nghe thấy cô hết lớn: “Ngồi dậy.” Anh lập tức đứng lên, không cẩn thận đập tay vào sống mũi.
Cô còn nói: "Bật đèn."
Anh ấn công tắc.
Ánh đèn sáng choang, Nghê Yến Quy ôm tay, lạnh lùng nhìn anh.
Trần Nhung mặt không biến sắc: "Nghê Nghê, em tỉnh ngủ hay là chưa ngủ?"
"Có gì khác nhau sao?" Cô cong môi, nhưng đáy mắt không có ý cười.
"Anh sợ em thức đêm."
"Em mất ngủ, không ngủ được."
"Xin lỗi, anh vừa ngủ mất." Nói một cách chính xác là anh đã say rồi. Giống lần trong ký túc xá, nhắm mắt lại sẽ mất ý thức.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-son-duong-duoi-duoi-ho-ly/1473307/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.