Ba ngày sau, mười mấy môn khách giang hồ có mặt trong phủ của Lý viên ngoại chờ Đại Đạo Dạ Hương đến. Mọi người phân bố ở 4 hướng quanh nơi ở của Lý tiểu thư, bày sẵn trận địa, sẵn sàng đón quân địch. Lăng Việt Sơn ở đây không tính là môn khách giang hồ, nhiều lắm cũng chỉ là tới kiếm cơm.
Khi lần đầu tiên đến Lý phủ, hắn nói rằng hắn đã đọc cáo thị. Người gác cổng của Lý phủ không cho hắn vào. Nhìn thấy bộ quần áo thô xơ của hắn, liền khinh thường hỏi hắn có danh hiệu gì?
Danh hiệu? Trên giang hồ cần cái này sao? Lăng Việt Sơn không biết, hay gọi mình là “Việt Sơn Tiểu Quái” đi.
Đại ca gác cổng thấy vẻ mặt hắn trung thực, chất phác, cảm thấy hắn chỉ muốn vào đánh nhau để lấy tiền, nên tốt bụng nói cho hắn biết danh hiệu trong giang hồ là gì, chẳng hạn như “Thanh Phong Kiếm Lý Siêu”, “Võ Đang Phó Trưởng Lão” “Hoa Sơn Tiêu Diêu Quyền” còn có “Tuyết Hồ Công Tử Trần Kiếm Phi”, vân vân.
À, thì ra có một cái danh hiệu sẽ dễ làm việc hơn. Lăng Việt Sơn nở nụ cười trên khuôn mặt non nớt, nói mình học võ công Truy Hồn Chưởng từ núi Việt, bởi vì ra mới ra giang hồ, địa vị còn thấp nên chưa có danh hiệu. Nhưng hắn có bản lĩnh cao cường, lần này thành tâm đến nhà họ Lý hỗ trợ bắt đạo tặc, nếu không có hắn đạo tặc kia sẽ có nhiều cơ hội trốn đi hơn, chỉ sợ đến lúc đó hỏng việc, đại ca gác cổng sẽ bị quở trách.
Đại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-the-giang-ho-lo-minh-nguyet-thinh-phong/2106135/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.