Nói cái đầu ngươi, Thủy Trọng Sở kìm nén sự xúc động muốn bạo lực, nói với Lăng Việt Sơn: “Ngươi đặt Nhược Vân xuống trước, muội ấy không bị thương, ta không lừa ngươi. Ôm muội ấy như vậy sẽ khiến muội ấy khó chịu.”
Lăng Việt Sơn cúi đầu và nhìn kỹ: “Đã bị chảy máu, sao lại không bị thương?
“Ngươi nhìn đi đâu đấy?”
Tiểu tử chết tiệt, đúng là không đánh không được.
Thủy Nhược Vân xấu hổ, giãy giụa lấy hai tay che mắt: “Không được nhìn lung tung.”
“Được, ta sẽ không nhìn, nàng đừng động nữa, nếu không sẽ ngã đó.”
Lăng Việt Sơn dỗ dành, cẩn thận ổn định cánh tay, ngẩng đầu nhìn Thủy Trọng Sở, không để xuống là không để xuống.
Thủy Trọng Sở vỗ trán, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh, phải bình tĩnh lại, sau đó nói: “Nhược Vân có chút, cái, chuyện của nữ nhi, không phải bị thương, ngươi đó, trước tiên để muội ấy xuống, chúng ta mới cách giải quyết, được không?”
Lăng Việt Sơn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng và xấu hổ của Thủy Nhược Vân, khi vừa bước vào nhìn thấy nàng ốm yếu và phờ phạc, bây giờ vùng vẫy một lúc, trông nàng có sức sống hơn một chút. Hắn vui vẻ đáp: “Được.”
Thủy Trọng Sở đang chờ thở phào nhẹ nhõm, liền nghe hắn nói tiếp: “Ta cũng không có yêu cầu gì nhiều, ngươi chỉ cần phủ mặt đất bằng lúa thô, làm dày một chút, rồi để hai cái chăn lên, ta sẽ để Nhược Nhược xuống.”
“Ngươi…”
Thủy Trọng Sở không nói nên lời, mụ nội hắn, ở vùng núi cằn cỗi này, làm sao có được những thứ xa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-the-giang-ho-lo-minh-nguyet-thinh-phong/2106161/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.