tác giả: Trì Hành dịch: Hyeyangs — Quý Kính sinh năm Thiên Hỉ, khởi đầu thế kỷ mới. Nghe ông ngoại nói, cuộc sống trước năm ba tuổi của Quý Kính cũng rất hạnh phúc. Lúc đó, mẹ Quý và Quý Minh Phương còn chưa ly hôn, Quý Minh Phương vẫn còn giữ hình tượng người chồng người cha tốt trước mặt gia đình bạn bè. Họ quen nhau thời niên thiếu, đôi bên ý hợp tâm đầu. Sau khi bên nhau được tám năm, mẹ Quý và Quý Minh Phương quyết định kết hôn, sinh được Quý Kính. Mới đầu, họ cũng thật lòng yêu thương nhau, cũng từng trải qua cuộc sống được người người ngưỡng mộ. Có điều lòng người dễ đổi, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Năm Quý Kính lên ba, Quý Minh Phương phá sản, nợ nần chồng chất. Tuyệt vọng nhất không phải là anh ta phá sản mà là anh ta nghiện cờ bạc. Đây là sai lầm mang tính nguyên tắc không thể tha thứ. Quý Minh Phương thậm chí vét sạch cả nhà mà vẫn không biết hối cải. Mẹ Quý vừa khóc vừa khuyên nhủ anh ta quay đầu, đừng tiếp tục phạm sai lầm. Dù không vì mình thì cũng phải nghĩ cho Quý Kính. Nghĩ cho Quý Kính. Bốn chữ này không biết đã chạm trúng dây thần kinh nào của Quý Minh Phương, anh ta nghe xong giáng ngay cho mẹ Quý một bạt tai. Kết hôn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh ta đánh vợ mình. Mẹ Quý ôm mặt, khuôn mặt hiện rõ bốn chữ không thể tin nổi. Mẹ Quý nhớ mãi ngày hôm đó, khi chị ta chưa kịp phản ứng thì Quý Minh Phương đã đấm đá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/suong-mu-muoi-dam-hanh-tri/2724035/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.