tác giả: Hành Trì dịch: hyeyangs — Quý Kính bắt đầu cố tình trốn tránh Triệu Dao. Cô không còn đến nhà ăn họ thường hẹn, không còn đến thư viện họ hay đến nhất, thậm chí cũng không đến nhà Liễu Bất Miên. Dần dà, Liễu Bất Miên cũng thấy lạ. Một ngày nọ, ông nhìn Triệu Dao bằng ánh mắt nghi hoặc. “Sao nhóc con đấy lại không đến?” Trong đôi mắt đang cụp xuống của Triệu Dao thoáng qua nét âu sầu sau đó lại biến mất nhanh chóng. Nét mặt tự nhiên như thể không biết thật. “Chắc cô ấy bận ạ.” Liễu Bất Miên gật đầu. “Nhóc con này bận rộn vào là y như rằng…” Kế đó, Liễu Bất Miên gọi Triệu Dao luyện chữ. Triệu Dao ngồi im bên cạnh ông rất lâu, đồ từng nét một theo mẫu chữ khắc. Giữa những hàng chữ là sự tự chủ. Liễu Bất Miên đợi anh dừng bút, nhìn chằm chằm vào chữ của anh rồi liên tục thở dài lắc đầu, nói toạc. “Được mỗi cái khung, bên trong rỗng tuếch.” Ông mỉm cười nhắc nhở Triệu Dao. “Tâm hồn treo ngược cành cây.” Liễu Bất Miên nhìn anh, giơ tay chỉ chữ viết treo bên cạnh. “Còn không bằng bức này.” Triệu Dao nhìn theo bàn tay ông chỉ, đập thẳng vào mắt anh là bức thư pháp “Năm nào cũng có ngày này”. Chẳng hay từ khi nào Liễu Bất Miên đã sai người lồ ng khung, treo nó lên bên cạnh chiếc bàn anh thường hay sử dụng. Triệu Dao lẳng lặng nhìn dòng chữ, tự dưng nhớ đến cơn mưa ở Lưu Ly Xưởng. Bao kỷ niệm hiện về trước mắt anh, có điều nhìn lại tựa như cách cả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/suong-mu-muoi-dam-hanh-tri/2724044/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.