tác giả: Hành Trì dịch: hyeyangs — Quý Kính trầm mặc rất lâu, cô không biết phải lựa chọn thế nào. Tất cả đều không do cô và cũng không do Triệu Dao quyết định. Triệu Dao ngồi trong phòng bao không đụng đến một giọt rượu, còn Thịnh Tân và Thẩm Tam thì uống hết ly này sang ly khác. Hai người luân phiên oanh tạc Triệu Dao, từng pha đi vào lòng đất thi nhau mọc lên như nấm. Triệu Dao nhìn Thẩm Tam bằng ánh mắt xem thường. “Bảo sao vợ cậu lại chạy mất!” Rồi lại quay sang phũ Thịnh Tân. “Cũng chỉ có Châu Niệm mắt mùi thôi!” Hai người tức xì khói đầu song lại không biết làm thế nào. Cũng đâu thể chấp một thằng đàn ông không cua được vợ. Cuối cùng vẫn là Thịnh Uyển hiến kế, cùng nhau đi chơi thoát khỏi mật thất. Thẩm Tam ngồi cạnh chê lên chê xuống. “Em tưởng mấy tình tiết ba xu trong tiểu thuyết là thật đấy à? Nam nữ chính hễ lo lắng là ôm chặt lấy nhau?” “Bà cô ơi cho anh xin, có ai nhát thế đâu?” Thịnh Tân bên cạnh xoa mũi, làm ngơ không nói. Thịnh Uyển nhớ đến năm đó mình và người ấy cùng đi chơi. Cô sợ đến nỗi hoa mắt chóng mặt, nắm chặt tay người đó suốt cả chặng, cho đến khi qua ải mới nhận ra, vội vàng buông ra. Cô lườm Thẩm Tam, phản bác. “Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, cái loại trai già bị vợ bỏ như anh thì biết cái đếch gì.” Thẩm Tam: ??? Thân chưa mà giỡn kiểu đó? Thịnh Tân: Hahaha. Thẩm Tam bị Thịnh Uyển chọc cho điên máy. “Ê ranh con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/suong-mu-muoi-dam-hanh-tri/2724045/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.