Trước lời xin lỗi đột ngột của Geon-ho, mắt Si-woo tròn xoe.
“Xin lỗi cái gì chứ?”
“Chỉ là…”
Geon-ho nuốt xuống luồng khí mà Si-woo vô thức tỏa ra, bàn tay khẽ vuốt gương mặt vẫn còn rõ dấu vết khóc.
“Tất cả mọi thứ.”
Si-woo nhíu mày, dùng ánh mắt để phản bác.
“Có gì mà anh phải xin lỗi chứ.”
Cậu cắn vào ngón tay hắn, như bảo đừng nói vớ vẩn. Căn phòng tối om khiến Si-woo không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Geon-ho.
Cậu linh cảm chắc hắn đang mang nét mặt buồn, nên đã ngậm lấy ngón tay ấy. Si-woo l**m cả kẽ ngón tay thô ráp, bao phủ lấy dao động của Geon-ho.
Những dao động từng sắc nhọn nay đã trở nên ổn định dù không cần cậu guiding. Geon-ho giờ đây không còn là mảnh thủy tinh vỡ đầy cạnh bén nữa.
Hắn cũng không còn dễ bộc phát hay to tiếng. Từng chút một, hắn đang trở nên giống người anh trai của mình.
“Hôm nay chỉ ôm nhau ngủ thôi.”
Geon-ho ôm chặt Si-woo, khẽ đẩy luồng khí đang lan tỏa trong cơ thể ra ngoài. Dù biết Si-woo sẽ thấy hụt hẫng nếu hắn che giấu dao động, nhưng hắn vẫn làm vậy.
“Bù lại ngày mai làm nhiều cho tôi nha.”
“Ngày mai anh không đi làm à?”
“Ừm, sẽ không ra ngoài.”
Vậy thì lâu lắm rồi mới có thể ở bên nhau cả ngày. Khuôn mặt Si-woo rạng rỡ hẳn.
“Này, đuôi lộ ra rồi kìa.”
Geon-ho bật cười, chạm vào cái đuôi trắng đang thò ra khỏi chăn. Si-woo còn bật cả tai, rồi điên cuồng lắc cái đuôi đang bị hắn nắm chặt.
Ngày mai chơi gì với tên này nhỉ? Chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sup-thuong-de-do-danh-guide-meo-quyen-ru/3019385/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.