“Em sẽ không thể tin được đâu!” Đó là tối thứ Năm và Marcus vừa mới tới chỗ Ashling, dưới nách anh ta kẹp một cuốn băng video. Mắt anh ta rực sáng vì phấn khích. “Anh sẽ diễn phụ cho Eddie Izzard vào tối thứ Bảy này.”
“S - sao lại thế?”
“Lẽ ra là Steve Brennan sẽ làm việc này, nhưng anh ta vừa phải vào viện vì bị nghi mắc bệnh GJD[Bệnh làm cho não thoái hóa dẫn đến tử vong (nhất là ở những người từ 50 đến 65 tuổi) và vẫn chưa trị được. Triệu chứng phổ biến là không nói được, tứ chi tê cứng, cơ mặt co lại]. Thật là một kết quả tuyệt vời! Nó sẽ là một màn trình diễn phi thường.”
Khuôn mặt của Ashling tối sầm lại vì thất vọng. “Em không thể đến được.”
“Gì cơ?” Marcus gay gắt nói.
“Anh nhớ không, em đã bảo với anh rồi, cuối tuần này em phải về Cork thăm bố mẹ em.”
“Hủy đi.”
“Em không thể,” cô phản đối. “Em đã lần lữa với họ quá lâu rồi nên không thể nào lại hủy tiếp được.”
Bố mẹ cô đã vô cùng phấn khích khi cô khẳng định với họ là cô sẽ về đến nỗi mà ý nghĩ phải nói với họ điều ngược lại làm cô vã hết cả mồ hôi.
“Để tuần sau hãy về.”
“Em không thể, em phải làm việc. Lại một buổi chụp ảnh nữa.” “Việc em có mặt ở đó thực sự quan trọng đối với anh,” Marcus lạnh lùng nói. “Đó là một buổi diễn lớn và anh sẽ thử một số tiết mục mới, anh cần em ở đó.”
Ashling vặn vẹo, kẹt cứng giữa những cảm xúc đầy mâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sushi-cho-nguoi-moi-bat-dau/1540709/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.