“Hôm nay ai chạy đi mua đồ buổi trưa?” Lisa hỏi.
“Tôi,” Trix trả lời nhanh. Rất nhanh.
Trix thích chạy đi mua đồ buổi trưa, không phải bởi vì cô nàng muốn phục vụ các đồng nghiệp của mình, mà là bởi vì nó bảo đảm cho cô có hai tiếng nghỉ ăn trưa. Mất bốn phút để đi bộ tới cửa hàng bán sandwich, sáu phút nữa để gọi đồ, trả tiền và nhận bánh. Như vậy là còn những bốn mươi lăm phút để thơ thẩn qua các cửa hàng của khu Temple Bar trước khi quay về văn phòng và the thé đay nghiến những đám đông lần khần đứng trước cô trong hàng mua sandwich, rồi những kẻ đầu đất làm việc ở đó lại không thể nào phân biệt nổi giữa gà và lê tàu, cả người đàn ông bị một cơn đau tim và thế là cô lại phải nới lỏng quần áo của ông ta và chờ cùng với ông ta cho tới khi xe cấp cứu tới...
Mặc dù tất cả mọi người đều ngập đầu vì công việc, khi chỉ còn hơn một tháng nữa là đến lễ khai trương của Colleen, tuy thế họ chợt nhận ra là mình đang háo hức được nghe những lời bao biện ngày càng trâng tráo của cô nàng.
Sau đó cô sẽ ngồi xuống và dành mười lăm phút cho việc ăn chiếc sandwich của mình, trước khi ngước lên nhìn đồng hồ và thông báo, “Một giờ năm mươi bảy phút, tôi đi ăn trưa tiếp đây, gặp tất cả mọi người lúc hai giờ năm mươi bảy phút nhé.”
“Hôm nay tôi muốn thứ gì đó khác đi một chút cho bữa trưa của mình,” Lisa bảo Trix.
“À, Burger
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sushi-cho-nguoi-moi-bat-dau/1540711/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.