Tiếng ve sầu kêu râm ran trên núi Vô Vọng ngày hè.
Từ sau khi tỏ tình với Yến Thanh Hà, Tự Tự Như không đến Tàng Thư Các nữa, ngày nào cũng lang thang khắp nơi.
Yến Thanh Hà ở lại Thiên Cực Môn nhiều hơn, phần lớn thời gian đều ngồi trong sân của mình, nhưng trông y ngày càng tiều tụy, cả người toát ra vẻ bệnh tật lạnh lẽo.
Để dỗ dành Yến Thanh Hà vui vẻ, Tự Tự Như muốn dẫn y đến suối nước lạnh mà hắn tìm thấy trên núi Vô Vọng để giải nhiệt.
Đến nơi, Tự Tự Như cởi áo ngoài, nhảy xuống nước bơi lội, bơi được vài vòng, hắn ngoi đầu lên khỏi mặt nước: “Sư huynh, xuống đây đi.”
Yến Thanh Hà ngồi trên tảng đá ven bờ, chống cằm, vẻ mặt thản nhiên nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Tự Tự Như, giống như một pho tượng bằng ngọc.
Tự Tự Như bước lên khỏi mặt nước, bộ y phục ướt sũng dính chặt vào người, hắn vươn tay, khẽ cong ngón tay về phía Yến Thanh Hà: “Sư huynh, lại đây.”
Yến Thanh Hà nhìn chằm chằm Tự Tự Như, nhưng không có động tĩnh gì.
Tự Tự Như tặc lưỡi, hắn lặn xuống nước, bơi về phía Yến Thanh Hà.
Tự Tự Như rất giỏi bơi lội, hắn di chuyển linh hoạt trong nước như một con cá, không bao lâu đã bơi từ giữa hồ đến trước mặt Yến Thanh Hà.
Yến Thanh Hà nhìn hắn ngoi lên trước mặt mình, mái tóc ướt sũng dính bết vào nhau.
Tự Tự Như đưa tay lên lau những giọt nước trên mặt, sau đó vén mái tóc rối bời ra sau, hắn nằm sấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-do-han-dam-nhi-ba-ba/3026549/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.