Mặc dù trước đây ta đã từng đoạt lấy thanh kiếm từ trong tay nàng ta một lần, nhưng đó là dưới hoàn cảnh thanh kiếm chưa được tra vào vỏ.
Nàng ta không tin, ta có thể rút ra kiếm Hồi Tuyết.
Hơn nữa, trong tay ta còn có thanh kiếm Lưu Phong của Tạ Trường Canh.
Từ trước tới nay thần kiếm chỉ có thể nhận một vị Kiếm Chủ, điều đó có nghĩa là chỉ có Kiếm Chủ mới có thể rút kiếm ra khỏi vỏ.
Giống như Tạ Trường Canh không thể rút kiếm Hàm Sương của ta, trước đây ta cũng không thể rút được thanh kiếm Lưu Phong.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác.
Ngay trước mặt Giang Ly, ta vô cùng bình tĩnh rút ra thanh kiếm Hồi Tuyết mà nàng ta liều mạng cũng không thể rút ra được, lại khiến cho nàng ta trơ mắt nhìn ta rút ra thanh kiếm Lưu Phong đã nhận Tạ Trường Canh là Kiếm Chủ.
Nàng ta thất hồn lạc phách lắc đầu: "Không thể nào. Một người chỉ có thể được một thần kiếm nhận làm chủ nhân. Ngươi đã là Kiếm Chủ của kiếm Hàm Sương, không thể nào rút ra được kiếm Hồi Tuyết và kiếm Lưu Phong, ngươi nhất định là dùng bí thuật gì đó.”
Ta cười ngạo nghễ, thần sắc khinh miệt: “Không có bí thuật gì cả, chỉ là vì ta đủ mạnh, cái gọi là Kiếm Chủ thần kiếm có hai loại, một loại là không đủ mạnh, phải đợi đến lúc được một thanh thần kiếm nào đó công nhận, mới có thể được thế nhân tôn xưng một tiếng Kiếm Chủ, loại thứ hai là bản thân đủ mạnh, cho dù cầm trong tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-khong-lam-kiem-chu-da-nhieu-nam/1964942/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.