Ăn nhiều một miếng mới có thể sống thêm được một ngày.
Nói không chừng một ngày nào đó, bọn họ sẽ sống sót cho đến khi ánh sáng xuất hiện.
Sẽ được ăn nhiều hơn một chút.
Nét mặt Giang Ly co giật vì đau đớn.
Những người kia xúm vào trên người nàng ta giống như châu chấu ký sinh, dù có xua đuổi thế nào cũng không thể loại bỏ được.
Cô ta gào khóc tới khàn cả giọng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, chuyển từ chửi rủa sang cầu xin.
Những giọt nước mắt rất nhanh đã bị đám người kia liếm đi.
Ở một nơi cằn cỗi như vậy, ngay cả nước cũng vô cùng quý giá.
Dung mạo xinh đẹp nàng ta luôn lấy làm kiêu ngạo, thiên phú tu hành trác tuyệt của nàng ta, địa vị vạn chúng ngưỡng vọng nàng ta đã từng có, những người này không thèm để ý đến bất cứ thứ gì.
Bọn họ nhìn nàng ta chỉ với niềm khao khát nguyên thủy nhất.
Cơn đói như thiêu như đốt.
Mà nàng ta là một con cừu non tươi ngon.
Ta rũ mắt xuống nhìn tứ chi trơ xương của nàng ta, bộ ngực của nàng ta vẫn còn phập phồng nhưng đã không còn sức lực để cầu xin nữa.
Thịt ở hai bên gò má của nàng ta đã biến mất, từ góc độ này có thể nhìn thấy hàm răng trắng như tuyết của nàng ta..
Ánh mắt của nàng ta đã chẳng còn tiêu điểm, bờ môi khẽ mấp máy.
Âm thanh nghẹn ngào, ta nghe thấy nàng ta thì thầm trong hơi thở mong manh: "Sư phụ, cứu ta."
Nhưng mà, đã không có ai cưỡi lừa xanh đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-khong-lam-kiem-chu-da-nhieu-nam/1964944/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.