ฅ^•ﻌ•^ฅ Edit by meomeocute ฅ^•ﻌ•^ฅ
Mấy ngày tiếp theo, Thời Thư liên tục chờ tin tức, khoảng thời gian này cậu hầu như chỉ lo yêu đương với Tạ Vô Sí.
Tạ Vô Sí thỉnh thoảng đi vào thành, Thời Thư sẽ đợi ở đình giữa đường, đón hắn về nhà. Khi rảnh rỗi, mỗi ngày đều hôn hít ôm ấp.
Chiều hôm nay, Thời Thư thức dậy khỏi giường, trời đã nhá nhem tối. Thời Thư kiệt sức nghỉ ngơi một lát, khi tỉnh dậy thấy Tạ Vô Sí không mặc áo trên, đang ngồi đầu giường viết nhật ký.
Thời Thư từ phía sau ôm lấy hắn: "Ngươi đang viết gì vậy."
Trước mặt Tạ Vô Sí đặt một cuốn sách: "Viết ghi chép về khoảng thời gian ở núi này."
Thời Thư: "Hừ, ngươi có sức khỏe thật, lần nào xong cũng nghỉ ngơi một lát là khỏe rồi, còn tìm việc để làm nữa. Ví dụ như viết nhật ký, viết gì vậy? Sao vẫn là ngoại ngữ."
Vai Tạ Vô Sí bị cằm cậu tì vào, tay hắn dừng lại: "Thành thói quen lâu rồi. Gần như từ khi mười mấy tuổi. Việc vặt vãnh quá nhiều, dễ khiến lòng trôi dạt, ta cần viết nhật ký mỗi ngày để kiểm soát công việc và cảm xúc."
Trước mắt Thời Thư hiện ra một khung cảnh, thiếu niên ngồi trước bàn dài, nét chữ như rồng bay phượng múa, những đường nét cuối câu trên trang giấy rõ ràng. Thời Thư chợt đoán ra điều gì: "Là từ khi ngươi có chứng nghiện t*nh d*c sao?"
"Ừm."
Trong lòng Thời Thư dâng lên những gợn sóng, hôn hắn: "Ngươi xuất thân tốt, gia đình giàu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-cuon-vuong-nguoi-xuyen-viet-doi-chieu-to/2874092/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.