Một người một mèo nhìn nhau mà hai mắt đẫm lệ, nghẹn ngào không nói nên lời.
Phì Miêu phồng má, buông thõng tứ chi, vừa vô tội lại vừa bất lực.
Quan meo meo có chuyện gì vậy?
Vẻ mặt của chó săn vô cùng phiền muộn.
Vì phải ở lại thánh địa Đại Diễn sao?
Hắn trong vô thức mà bác bỏ cái suy nghĩ này.
Hiện tại còn tính toán gian khổ gì nữa, dục cầm cố túng, nếu cứ như vậy thì nhất định sẽ phải chết rất thảm.
(*) Dục cầm cố túng là một trong 36 kế của Binh Pháp Tôn Tử có nghĩa là: Muốn bắt thì phải thả.
“Lòng tham chiếm hữu quá biến thái.”
Từ Bắc Vọng không khỏi than thở.
Phì Miêu trở nên mơ hồ, nó không hiểu cái lòng tham chiếm hữu đó là có ý gì.
Con mèo ngu ngốc này…
Từ Bắc Vọng giải thích rõ ràng hơn: “Chính là thích ăn dấm đó.”
Phì Miêu muốn kêu nhưng lại ngừng, nó đưa móng vuốt lên, huơ huơ vài cái.
Từ Bắc Vọng đã tiến bộ ngôn ngữ của loài mèo khá nhiều, miễn cưỡng cũng có thể hiểu được.
Đại phôi đản này quá cô độc rồi!
“Cô độc…”
Sắc mặt Từ Bắc Vọng hơi hốt hoảng, sau đó sờ sờ đầu con mèo béo.
“Ngươi vẫn là tốt nhất.”
Con mèo mập mạp chớp chớp mắt, xấu hổ duỗi đầu lưỡi ra liếm láp.
Từ Bắc Vọng không tránh đi, chỉ ghét bỏ nói: “Chỉ là có chút béo.”
Nó bị Từ Bắc Vọng kẹp vào dưới nách, đầu hướng xuống dưới, cái mông chổng lên, giống như một con cá đang mắc cạn.
Vù!
Phi thuyền màu tím xuyên qua chân trời, lướt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066074/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.