Hắn chuẩn bị làm món Thỏ Cung Bảo.
“A, phù…!”
Con mèo béo dựa vào cái nghiên mực được dựng tạm thời bằng tảng đá, ra sức phun lửa.
Chó săn dùng sống đao đập thịt thỏ, dùng đao ở một mặt rạch từng đường chéo nhỏ, sau đó cắt thành từng khối vuông.
Đệ Ngũ Cẩm Sương im lặng xem qua tiểu thuyết do chó săn viết, tình tiết gần đây cũng coi như có đổi mới.
Một tiếng sau, món Thỏ Cung Bảo thơm ngào ngạt đã ra khỏi nồi, sắc hương vị đều đủ cả, Phì Miêu thèm ăn đến chảy nước miếng.
Đệ Ngũ Cẩm Sương nếm thử một miếng, hương vị tươi mát kéo dài, thịt thỏ rất mềm, vị ngọt hòa lẫn với chút vị chua.
“Không tệ.”
Đôi mắt của nàng hơi nhướng lên, nhìn về phía con mèo béo: “Ngươi ăn sủi cảo đi.”
Chó săn lấy ra một bát sủi cảo nhân thịt heo từ trong nhẫn trữ vật, với tu vi của hắn, sủi cảo đương nhiên sẽ không bị thiu.
“Ta sẽ hâm nóng giúp ngươi.”
Hắn cười cười, đem sủi cảo thả vào trong nồi.
Con mèo béo như sắp khóc, nó sẽ không bao giờ phun lửa nữa đâu!
...
...
Sau khi ăn uống no nê, chó săn liền bị chủ nhân cưỡng chế tu luyện.
Thế là hắn lấy cỗ quan tài kia ra, một nguồn năng lượng hắc ám nồng đậm lan tỏa tứ phía, không gian xung quanh như biến thành vùng đất chết chóc u ám.
Từ Bắc Vọng nâng vách quan tài lên, bên trong là một nữ nhân, thi thể của nàng ta vẫn được bảo quản rất tốt dù đã trải qua ba vạn năm.
“Nàng ấy có đẹp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066077/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.