Mảnh hư không bên trong Long Môn tỏa sáng rực rỡ, pho tượng Khổng thánh nhân phát ra âm thanh ầm ầm, giống một con sư tử lớn bị quấy rầy giấc ngủ mà gầm lên giận dữ.
Đúng vậy, Khổng thánh nhân pho tượng đang phẫn nộ, lại giống như đang xấu hổ, thậm chí còn xấu hổ vô cùng.
Một học giả dựng thẳng sống lưng, dùng ngữ khí mạnh mẽ mà công kích những hành động xấu xa của Khổng gia.
Giống như chuột chạy qua phố, người người kêu đánh!
Trong mắt thế nhân, hình tượng của Khổng gia đã trở nên xấu xí và thô bỉ đến nhường này sao?
Trong thành Thánh to lớn, vô số tộc nhân Khổng gia giống như vừa mất đi cả cha lẫn mẹ, sắc mặt dữ tợn xấu hổ lại vừa phẫn nộ khó xử.
Cường giả của các thế lực lớn đến hóng xem náo nhiệt cũng rơi vào trầm tư, âm thầm kính nể Từ ác liêu.
Hắn dám đọc bài thơ này khi đang đứng trong thành Thánh, nơi chú trọng nhân nghĩa đạo đức, lễ nghĩa liêm sỉ nhất trần đời.
Thậm chí còn ngay trước mặt thần thức của Khổng thánh nhân!
So sánh Khổng gia với con chuột xấu xí vô liêm sỉ, hình ảnh tương phản mãnh liệt này đã tạo ra một cơn địa chấn quét ngang Cửu Châu.
Câu phỉ báng vừa thâm sâu vừa hài hước nhất trên thế gian này. cùng lắm cũng chỉ như vậy mà thôi!
Đây là Từ ác liêu bất khả chiến bại!
Đây là Từ ác liêu được thiên đạo chiếu cố!
Thiên phú võ đạo không ai sánh bằng, tài hoa văn đạo cũng vang danh muôn đời.
Sự tồn tại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066330/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.