Từ Bắc Vọng nghe xong, hắn ta vẫn cảm thấy mơ hồ, cho nên trực tiếp hỏi: “Hiệu quả thế nào?”
Đệ Ngũ Cẩm Sương khẽ mở đôi môi đỏ: “Nếu sử dụng ở thế giới bị vứt bỏ thì xem như phí phạm của trời. Đợi đến khi tới thiên chư vạn vực, trái quả này có thể giúp ngươi đột phá cảnh giới.”
Chó săn gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Tuy hiệu quả giảm đi rất nhiều, nhưng chắc chắn sẽ tăng cơ hội phi thăng.
Ở một thế giới song song không có hắn, chuột tầm bảo họ Diệp có lẽ đã đăng đỉnh Thiên Xu, thu hoạch được Hồng Môn Tử Khí, dưới sự trợ giúp của cha mẹ, hắn sử dụng trái quả này để đạp lên đỉnh cao chỉ trong một bước chân, mọi chuyện đều thông suốt như nước chảy thành sông.
“Vậy đợi đến Tiên giới rồi hẵng ăn.”
Từ Bắc Vọng không muốn lãng phí tài nguyên.
Sắc mặt Đệ Ngũ Cẩm Sương lập tức biến đổi, ánh mắt hiện lên một tia lạnh: “Ngươi coi thường bản cung?”
“...”
Từ Bắc Vọng khó hiểu, nhìn về phía Phì Miêu ngu ngốc.
Ta có sao?
Phì Miêu gật đầu.
“Phế vật không có tiền đồ!”
Đệ Ngũ Cẩm Sương lạnh giọng quát.
Chó săn nhận ra điều gì đó, sau đó hé lộ ra nụ cười xấu hổ cùng chán nản.
Cũng đúng, tốt xấu gì thì hắn cũng đã ở cùng một chỗ với lão đại, vậy mà không dám ăn một trái Đạo Quả của Tiểu Thế Giới mà muốn để dành, như vậy không khỏi quá mất mặt.
“Ti chức ăn ngay lập tức.”
Chó săn cầm trái cây màu xanh nhạt lên, sau đó bắt đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066351/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.