Phì Miêu liếm đầu ngón chân, máu tươi lập tức ngừng chảy.
Mà lớp vỏ xanh nhạt ban đầu của trái Đạo Quả đã chuyển sang màu phấn hồng như quả đào chín cây.
No đủ tươi mới, tiên khí tràn ngập, cộng hưởng cùng tiên lực trong cơ thể Từ Bắc Vọng
“Nương nương, chúng ta mỗi người một nửa.”
Hắn nói.
Miếng thịt trong miệng Phì Miêu lạch cạch rơi xuống, nó nhìn tiểu phôi đản không chớp mắt, nội tâm bị đả kích mãnh liệt, miệng nhỏ nhanh chóng co quắp lại thành một khối.
Ngươi nói như vậy, là nghiêm túc sao?
Hóa ra, meo meo chỉ là một chú hề!
Đệ Ngũ Cẩm Sương rất hài lòng với biểu hiện của chó săn, nhẹ nhàng nói: “Bản cung không cần.”
“Meo meo chỉ là mèo hoang.”
Phì Miêu gục đầu gặm thịt, ấm ức đến phát khóc.
Từ Bắc Vọng nhìn nó, giả mù sa mưa nói: “Ngươi muốn giảm béo mà.”
“Hừ”
Phì Miêu quay mặt sang chỗ khác không thèm để ý đến hai tên bại hoại.
“Nương nương, chúng ta cùng nhau chia sẻ thứ tốt.”
Từ Bắc Vọng lớn tiếng nói.
Đạo Quả này chắc chắn sẽ có lợi với nương nương.
Nhìn bộ dạng kiên quyết của chó săn, Đệ Ngũ Cẩm Sương cong môi, tay áo phất lên, Đạo Quả chia thành ba phần.
Ngay lúc Đạo Quả bị tách ra, trời đất xoay vần, tiên quang sáng chói, đàn cá chép trong ao nhanh chóng nhảy lên, tu vi của Ngư công công đang bị đình trệ cũng trực tiếp đột phá.
Chỉ một tia khí tức thôi mà đã có tác dụng ngoài sức tưởng tượng.
Chó săn há miệng, nuốt một miếng lớn vào trong bụng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066354/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.