Từ Bắc Vọng ngơ ngẩn hồi lâu. Trái tim của hắn như bị bóp chặt, khó lòng chịu đựng thêm được nữa!
Những suy tư cứ mãi dâng trào, làm thế nào cũng không thể bình tĩnh lại được.
Trước mắt hắn vẫn còn phảng phất bóng dáng của một nữ nhân cao quý lạnh lùng, đôi chân ngọc hoàn mỹ không tỳ vết, dù có thưởng thức trăm triệu lần cũng vẫn không thỏa, hương thơm cơ thể quen thuộc, mùi vị vương vấn, tất cả những thứ ấy…
Đã trở thành một thứ huyền ảo xa vời không với tới!
Thần tộc Thất Quan Vương!
Danh chấn tiên giới, được hàng trăm hàng vạn tu sĩ kính ngưỡng!
Sự chênh lệch về thân phận địa vị giữa lão đại và tuỳ tùng, há có thể hình dung chỉ bằng một cái rãnh trời?
Giờ phút này, Từ Bắc Vọng vừa cảm thấy tự ti, nhưng cũng vừa tự hào. Hai cảm xúc hoàn toàn tương phản quẩn quanh trong lòng hắn, nhưng không hề mâu thuẫn với nhau dù gì một chút.
Lão đại uy chấn tứ phương, phát ra vô số hào quang quanh người, chó săn của nàng cũng được hưởng thụ sung sướng, hắn nên là người vui vẻ nhất thiên hạ ngang dọc này mới phải.
Nhìn thấy biểu tình biến hoá của nam tử tuấn mỹ, Vương Sinh an ủi: “Đừng tuyệt vọng, các nhân vật ở cấp bậc ấy là những người mà những con kiến hôi như chúng ta mãi mãi không thể tiếp xúc được.”
Từ Bắc Vọng cố gắng duy trì sự tỉnh táo, tỏ ra điềm nhiên như không có chuyện gì xảy: “Hoàng Cẩm Sương đứng thứ ba bảng Vấn Đỉnh, tu vi của người này như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066411/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.