Tĩnh Bảo trở về phủ thì trời đã khuya.
A Nghiễn thấy nàng trở về, bèn tiến lên thấp giọng nói: “Gia, mọi chuyện đã có chút manh mối. Mấy người bên cạnh đại thiếu phu nhân bị đau bụng đều là do ăn món chay ở chùa. Món chay đó là nhị phu nhân ban cho. Còn con ngựa kia, tiểu nhân tìm mãi vẫn không tra được vì sao nó đột nhiên kinh hãi.”
Thủ đoạn thì rất sạch sẽ.
Tĩnh Bảo bóp nhẹ sống mũi mấy cái, khẽ nói: “Ba ngày nữa ta phải vào Quốc Tử Giám học, để mẹ một mình ở lại phủ thế này thì không an toàn. Ngày mai ngươi đến hầu phủ một chuyến, nhờ cậu mượn hai thị vệ đến.”
A Nghiễn ngập ngừng: “Gia, chỉ hai người thôi sao?”
“Đủ rồi.”
Tĩnh Bảo nói chắc nịch: “Người bên nhị phòng không ngốc. Mẹ có thêm hai thị vệ bên cạnh, họ hẳn phải hiểu ý nghĩa là gì.”
Về đến phòng, A Man bưng thuốc sắc sẵn đến. Tĩnh Bảo bịt mũi uống xong, vừa đặt bát xuống, vừa ngẩng đầu lên lập tức thấy trong phòng có thêm một chiếc rương gỗ trắc đỏ.
“Nó từ đâu ra thế?”
A Man mở nắp rương: “Là người của hầu phủ đưa tới, nói là quà mừng cho Thất gia. Nô tỳ xem rồi, toàn là đồ quý hiếm. Mẹ ruột của Tứ cô nương ngoài quà mừng còn thêm hai mươi lượng bạc.”
Tĩnh Bảo trầm mặc một lát rồi nói: “Cứ giữ lại đi. Ngày mai dặn mẹ, lần sau đến hầu phủ thì tiện tay mang theo hai xấp lụa tốt tặng Lưu di nương.”
“Gia, cái này là của Ngũ cô nương gửi đến, xử
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2904463/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.