“Tĩnh Sinh?” Cố Trường Bình gọi.
“Học trò có mặt!”
Cố Trường Bình cầm bút chu sa, vừa khoanh tròn, vừa lạnh nhạt nói: “Chữ ngươi viết cứng cáp có thừa, nhưng thiếu phần dũng lực, lại mang theo vài phần nhẹ dạ lẳng lơ của nữ tử. Dù văn chương có hay đến đâu thì cũng uổng phí.”
Mặt Tĩnh Bảo thoắt cái đỏ rực như than, trong lòng ngấm ngầm kinh hãi, ánh mắt của người này thật chẳng phải hạng tầm thường!
“Thưa tiên sinh, con nên làm sao mới phải?”
Cố Trường Bình rút từ trong tay áo ra một quyển sách, “bộp” một tiếng ném xuống trước mặt nàng: “Cầm lấy! Sau này cứ dựa theo chữ trong này mà luyện, hơn nữa nhất định phải khổ công mà luyện!”
Tĩnh Bảo vội vàng đưa hai tay đón lấy: “Thưa tiên sinh, đây là chữ của ai vậy ạ?”
Cố Trường Bình đáp gọn: “Của ta!”
…Trời đất ơi!
Tĩnh Bảo nghiến răng, ngẩng đầu nhíu mày nhìn hắn.
Làm gì có ai làm tiên sinh lại tự đề cử chữ mình để học trò luyện theo, quá ngạo mạn!
“Thế nào, không chịu à?”
Tĩnh Bảo vội vàng cúi người thi lễ thật sâu: “Không phải ạ… chỉ là chữ của con với tiên sinh khác biệt quá nhiều, trong thời gian ngắn e rằng ”
Cố Trường Bình lạnh lùng ngắt lời: “Mỗi ngày chép ba trăm chữ, nửa tháng sau giao lên bàn ta. Nếu không có tiến bộ, khỏi cần đến học nữa!”
Ba trăm chữ?!
Tĩnh Bảo lảo đảo suýt ngã, cứ như bị thiên lôi đánh trúng đầu.
Cố Trường Bình thấy nàng mặt mày đau khổ thì dứt khoát đặt mạnh chén trà xuống bàn, gằn giọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2904470/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.