Tĩnh Nhị lão vừa nghe xong câu ấy, sắc mặt lại trầm thêm mấy phần.
Lúc còn đi học, tư chất ông vốn có hạn, phải bỏ ra chín trâu hai hổ mới thi đậu được một suất tiến sĩ loại bét, lại dựa vào phủ Tuyên Bình Hầu mà kiếm được một chức quan nhỏ trong kinh.
Nay phủ Tuyên Bình Hầu đã suy tàn, chức quan của ông muốn thăng tiến thêm e là vô cùng khó, cơ bản đã đến tận cùng rồi.
Ba đứa con trai phía sau thì đang cùng nhau lo liệu việc nhà họ Tĩnh, thế nhưng phần lớn gia sản lại thuộc về đại phòng, chẳng khác nào dệt áo cưới cho người khác, về sau rồi sẽ ra sao đây?
Ông đang nghĩ ngợi thì nghe Triệu thị thở dài một tiếng: “Lão gia vì nghĩ đến Thất gia là con cháu nhà họ Tĩnh, thế nhưng đã có ai nghĩ đến tiền đồ của người bên nhị phòng chúng ta chưa? Chờ đến ngày Thất gia thi đậu, e rằng hoa vàng cũng đã nguội lạnh mất rồi.”
Nhị lão gia nghe thế, thấy rất đúng!
Ông nghiến răng nói: “Ta sẽ viết thư cho Tam đệ trước, họ Lục kia tuy chịu để đứa nhỏ kia vào cửa, nhưng nhà họ Tĩnh ta xưa nay đâu có cái lệ đó, cũng không chịu nổi cái nhục ấy.”
Triệu thị vội ngăn lại: “Đừng vội, tên nhóc kia khôn lanh chẳng khác nào tinh quái, chúng ta không làm gì được nó. Nhưng cái lão gia ở phủ Lâm An kia…”
Triệu thị cười nhạt: “Nói ra có chút khó nghe, nhưng cũng chỉ là một kẻ chẳng nên thân. Biết đâu chúng ta có thể nhân chuyện này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2904469/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.