“Ngày tháng này càng ngày càng khó khăn hơn.” Tề Lâm nhìn lá rụng dưới đất, thở dài từng hơi một.
Ra không được, vào cũng không xong, ngày nào cũng bị giam trong căn nhà vuông vức này, người ta phát điên mất.
Bỗng nhiên, tiếng mèo kêu vang lên trên đầu.
Tề Lâm bỗng giật mình, vội quay người lại, một người mặc đồ đen nhẹ nhàng rơi xuống, rút từ trong ngực ra một bức thư: “Phía Nam, cho gia, gấp lắm.”
Tề Lâm bèn giật mình chạy ngay.
Lúc này, Cố Trường Bình đang dùng bữa tối cùng hai đứa trẻ, thấy sắc mặt Tề Lâm vội vàng, biết chắc có chuyện khẩn cấp.
Nhưng Cấm vệ quân đứng ngoài canh gác, hắn gắp một miếng thức ăn cho đứa trẻ, nhẹ giọng nói: “Ăn nhiều vào.”
Ăn xong bữa, Cố Trường Bình mới thong thả rời đi.
Vào trong thư phòng, cửa vừa đóng, Tề Lâm háo hức lấy thư ra, hắn xem xong rồi ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, hắn lại bỗng đứng phắt dậy làm Tề Lâm giật mình.
“Gia?”
Cố Trường Bình vẫy tay ra hiệu cho y nhìn thư, không được làm ồn.
Tề Lâm vội lướt mắt qua, kinh ngạc đến há hốc mồm, hóa ra Kỷ Cương đã đi Giang Nam điều tra lương thực, còn đặc biệt kiểm tra kho thóc của Tĩnh Thất Gia, chuyện này, chuyện này… có ý nghĩa gì đây?
Ý nghĩa gì thì hắn suy nghĩ một chút là hiểu ngay, khiến hắn đau lòng là lại liên lụy đến cô nhóc đó.
Lâu lắm, hắn mới lên tiếng: “Tề Lâm, ta phải đi một chuyến Giang Nam.”
Tề Lâm sững sờ như bị sấm đánh tại chỗ: “Thế kinh thành thì…”
“Ngươi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/2907362/chuong-555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.